ba nuôi là chồng

Trong Nhà Có Nuôi Một Con Chó, Rốt Cuộc Lại Là Chồng Cũ Của Tôi Giới Thiệu Đọc truyện hay ngôn tình sắc , ngôn tình sủng , ngôn tình tổng tài , ngôn tình cổ đại , ngôn tình xuyên nhanh , giới giải trí - showbiz . A Ý - Người Phương Nam. "A Ý" không phải là tên riêng mà là một vai vế trong vòng thân tộc họ hàng người Triều Châu để xưng hô kêu gọi. Chữ "A" là mạo từ đứng đầu tên như chữ "Cái" (Cái Nhớn, cái Bé) hay "Con" (Con Lài, con Lựu) hoặc "Thằng" (Thằng Tý Xưng hô với người ngoài: – Anh em chú bác ruột với cha mình: Đường bá, đường thúc, đường cô, mình tự xưng là: Đường tôn. – Anh em bạn với cha mình: Niên bá, quý thúc, lịnh cô. Mình là cháu, tự xưng là: Thiểm điệt, lịnh điệt. – Chú, bác của cha mình, mình kêu: Tổ Vay 5s Online. Sau bữa cơm, Ngạn Vũ ở suốt trong phòng, cô khóa trái cửa phòng, không bước ra ngoài mà Cố Thành cũng không thể đi vào bên trong thật thì cũng không phải cô làm mình làm mẩy giận dỗi gì anh, chẳng qua là cô phải làm việc, vì tập trung quá nên quên cả giờ cho tới lúc hai mắt mỏi nhừ, Ngạn Vũ mới uể oải mở cửa bước ra ngoài, cô ra khỏi phòng lúc này cũng chỉ vì khát phòng bếp pha một ly sữa ấm, lúc quay lưng bưng ly sữa lên lại phòng, Ngạn Vũ thoáng chốc giật mình khi nhìn thấy Cố Thành đang đứng lù lù ở trước anh, cô nhíu mày, khẽ thốt– Sao anh lại ở đây? Anh đói bụng à?Cố Thành đã thay đồ ngủ, là loại đồ ngủ dành cho nam với chất liệu cao cấp, trông rất đẹp mắt và có vẻ mềm cô hỏi, anh đáp, giọng khàn khàn, nghe thoang thoảng cả mùi trầm hương– Anh chờ Vũ hỏi nhanh– Chờ em làm gì?Cố Thành không gấp gáp, anh trầm giọng– Em khóa cửa phòng, anh không vào lúc này Ngạn Vũ mới chợt nhớ ra, hèn gì cô cứ thắc mắc vì sao Cố Thành không vào phòng, hóa ra là do cô khóa cửa phòng rồi quên béng đi thấy có chút ngại ngùng, Ngạn Vũ cười cười, cô dịu giọng– À em xin lỗi, em quên mất, tập trung viết quá nên bây giờ… anh vào phòng luôn chứ?Cố Thành trước sau vẫn giữ nguyên một biểu cảm, anh trả lời cô– Em cứ ở phòng đó, anh ở phòng kế bên, có gì thì gọi áo của anh cứ để ở bên em, khi nào cần anh sẽ vào anh trả lời, Ngạn Vũ ngẩn người chớp chớp mắt nhìn anh, cơ hồ như không dám tin vào những gì mà anh vừa có nghe nhầm không vậy, anh ngủ riêng phòng với cô, không ép cô phải ngủ cùng anh… thật sao?Cố Thành thừa hiểu biểu cảm này của Ngạn Vũ là gì, chẳng qua anh cũng không bắt bẻ, chỉ nhàn nhạt nói tiếp với cô.– Công việc của em đặc thù, anh để không gian yên tĩnh cho em làm anh cũng không cố định được thời gian đi đi về về, sợ sẽ làm phiền đến công việc của cứ sắp xếp như vậy, có gì anh sẽ báo…Dừng khoảng chừng vài giây, anh lại nói tiếp– À có chuyện này muốn thông báo trước với em để em sắp xếp, vài ngày nữa anh về nhà một chuyến… em vẫn là nên theo anh về. Con bé Vy Vy muốn gặp em, mà mẹ Trang… bà ấy cũng rất muốn gặp Vũ nghe nhắc đến hai từ “mẹ Trang”, vô thức một gương mặt hiền từ cùng nụ cười dịu dàng bỗng chốc xuất Trang, bà ấy là mẹ của Cố Thành, cũng là người thương cô nhất nhà họ Quách, nếu đúng theo vai vế thì cô phải gọi bà ấy đến một tiếng là bà nội mới Thành biết Ngạn Vũ đang do dự, nhưng anh không muốn cô cứ viện có từ chối, vậy nên anh liền nói thêm– Đã hứa thì phải làm cho được, 3 tháng này phải nghe theo anh, đừng cãi dù sao cũng là do anh nuôi lớn, không có công lao cũng có khổ lao… đừng khiến anh phải đau đầu khổ tâm vì em xếp một chút, khi nào đi anh sẽ rồi, Cố Thành xoay người rời đi, trông anh có vẻ rất mệt, bóng lưng cũng trở nên hiu quạnh lạ Vũ nhìn theo anh, thật lòng thì cô cũng rất nhớ mẹ Trang, nhưng mà… Quách gia có thật sự muốn chào đón một người ăn hại như cô không chứ? Cô chỉ mang nhờ họ Quách, thân phận rõ ràng cũng không có, sao có thể xem cô là con cháu của Quách gia?Không về thì không được, mà về cũng không xong… đau đầu thật sự!____________________________Bé Ni hôm nay có lịch đi khám chỗ bác sĩ tâm lý, trong lúc đợi con bé về, Ngạn Vũ mới có thời gian ngồi trò chuyện cùng với bà chủ lòng thì cô vẫn không có mấy thiện cảm với người phụ nữ này, chắc có lẽ vì cô biết được mối quan hệ của bà ấy và chị gái cô không được người thân thiết duy nhất của Thu Ngọc tính tới thời điểm hiện tại, cô làm sao có thể có cái nhìn thiện cảm được với người nhà họ Thi… thật sự phải nói rất khó!Bà chủ Thạch tuổi tác phải hơn 50 là ít, da dẻ hơi ngâm nhưng gương mặt lại rất có nét, là kiểu sắc sảo chứ không phải xinh đẹp rực Vũ đoán ngày trẻ bà chủ Thạch cũng thuộc hàng ngũ có nhan sắc, chẳng qua là nước da không được trắng giống như mấy phu nhân nhà giàu mà cô vẫn thường hay đặc biệt một điểm là ánh mắt của bà chủ Thạch nhìn vào lại có cảm giác đáy mắt rất sâu, thể hiện rất rõ là người có tâm cơ, không dễ chung sống…Quái! Nét mặt mẹ chồng thế này mà chị gái cô lại cứ luôn bảo là bà ấy rất hiền… rõ ràng theo cô cảm nhận là không hiền, bà nội của bé Ni không hiền đâu!Không riêng gì Ngạn Vũ, bà chủ Thạch cũng không có quá nhiều cảm xúc yêu mến dành cho Vũ là vì bênh vực chị gái nên mới không thích bà, còn bà là vì lòng tự tôn của một người mẹ nên cũng không thích Ngạn cho rằng Ngạn Vũ chỉ là một cô giáo bình thường mà còn có phẩm chất vượt trội hơn hẳn con gái cưng của bà, vậy nên nhìn kiểu gì bà cũng không thấy thích cô, còn cho rằng cô là cố tình tỏ ra như hiện tại cháu nội của bà chỉ chịu học với duy nhất cô giáo này, bà thương con thương cháu, vậy nên không thể làm phật lòng cô gái trước mặt này sao cũng chỉ là một chút cảm xúc vặt vãnh của người mẹ, bà chủ Thạch là người từng trải, vậy nên bà có thể dễ dàng thu liễm được cảm xúc, không để cho một chút cảm xúc cá nhân làm ảnh hưởng đến gia nhìn Ngạn Vũ, vẫn phải đánh giá đây là cô gái khá là hoàn hảo, thái độ của bà lúc này điềm tĩnh, bà hỏi thêm thông tin về cô– Cô giáo Vũ là người ở thành phố A à? Còn trẻ như cô sao lại chịu đến đây dạy học?Ngạn Vũ nhìn bà, biểu cảm bình tĩnh, cô khẽ đáp – Dạ thú thật với bác con là trẻ mồ côi, mức chi phí sinh sống ở thành phố A cao quá, một người không gia đình như con không thể chi trả lại con cũng thích nhịp sống ở phố Cổ, không hối hả xô bồ như ở chỗ cũ mà con chủ Thạch gật đầu, trong lòng sinh ra chút cảm giác… xem với những người ở cùng tầng lớp như bà, cũng thuộc hàng ngũ hào môn quyền quý thì chuyện xuất thân là cực kỳ quan ngoại hình có xinh đẹp đến mức nào, học thức cao thâm tới đâu, hay thậm chí là giỏi giang được người người hâm mộ ra sao mà xuất thân thấp kém thì đối với những phu nhân như bà, bà cũng không thèm để họ vào trong thân gia thế là mức độ thấp nhất để đánh giá một con người, một người mà đến xuất thân như thế nào còn không rõ… thật không đáng để bà phải quá bận như vậy, lại nghe Ngạn Vũ nói như thế, bà chủ Thạch trước còn không thích cô thì bây giờ đã buông sự phòng bị nhìn cô, nụ cười khẽ nâng, bà chậm rãi nói– À, đáng tiếc cho cô giáo thấy sống ở đây cũng rất tốt, phù hợp với cô giáo lại cô giáo cũng yên tâm, cậu Sơn trông vậy nhưng rất giỏi, về sau cô giáo sẽ không cần phải lo lắng Vũ gật đầu, cô cười cười– Dạ vâng, bác nói như chợt nhớ đến chuyện gì đó, bà chủ Thạch có phần tò mò, bà liền hỏi– Nhưng mà hình như cô giáo họ Quách nhỉ? Này là họ của…Biết bà chủ Thạch đang hỏi đến vấn đề nào, Ngạn Vũ liền đáp nhanh– Dạ họ Quách, đây là họ của mẹ nuôi trong trung tâm đặt cho con, bà ấy nói đặt theo họ này cho lạ thú thật con họ gì, con cũng không biết…– Ồ, ra vậy… tôi cứ tưởng là họ Quách của Quách gia kia họ Quách ở thành phố A rất ít, không nghĩ là cô giáo cũng họ Vũ cười đáp– Dạ, con nào được diễm phúc đó, nếu con là họ Quách của Quách gia, vậy thì bây giờ con đang là thiên kim tiểu thư sống trong nhung lụa rồi, đâu vất vả mưu sinh như thế này chủ Thạch cười cười, đáy mắt có chút xem thường, bà thuận miệng an ủi– Cố gắng là sẽ được cuộc sống sung túc, cô giáo còn trẻ, còn nhiều cơ hội Vũ không đáp, cô chỉ cười, trong lòng sinh ra thêm rất nhiều sự “không thích” đối với mẹ chồng của Thu người phụ nữ này trước mặt thì lời nói tỏ ra rất thân thiện, rất tử tế, nhưng ánh mắt nhìn người thì lại là kiểu hời hợt, không xem người cạy giàu xem thường người khác thế này, có đánh chết cô cô cũng không tin là người dễ tính!Cả hai ngồi được một lúc thì bé Ni trở về, đi bên cạnh con bé là thấy cô, bé Ni liền đi về phía cô, con bé không nói chuyện nhưng ánh mắt nhìn cô giống như là đang chào Vũ cũng không phải người không biết trên dưới, thấy con bé chưa chào bà nội, cô liền khẽ kề tai con bé, nhắc nhở– Bé Ni, chào bà nội đi Ngạn Vũ nhắc, bé Ni lúc này mới rón rén đi đến gần trước mặt bà chủ bé nhìn bà nội, không nói chuyện được nên liền gật đầu thay cho lời chủ Thạch nhìn cháu gái, nhìn ánh mắt long lanh tròn xoe của con bé, bà cảm thấy có chút xót dạ nên liền kéo con bé về phía han vài chuyện linh tinh, thấy con bé không tỏ ra xa cách, bà chủ Thạch mới tương đối cảm thấy hài Ni là cháu ruột của bà, dù con bé không được hoàn hảo nhưng vẫn là máu mủ của bà, bà tất nhiên là thương xót cho con bé này, bà chủ Thạch mới quay sang hỏi Mẫn– À, sao lại có mình con đưa bé Ni về vậy, thằng Tuấn đâu?Mẫn nhìn bà, gương mặt xinh đẹp, nụ cười thân thiện, cô ấy đáp– Dạ, anh Tuấn có việc gấp nên tới công ty rồi chủ Thạch gật đầu, bà nhìn vào gương mặt xinh xắn của cháu gái, bà nói với con bé– Bé Ni theo cô giáo về phòng học bài đi con, lát nữa nội bảo với bà Liễu làm gà rán cho con ăn Ni thích ăn nhất là gà rán, nhưng thường ngày bà chủ Thạch lại ít khi cho con bé ăn món bảo là đồ dầu mỡ không tốt cho sức khỏe, vậy nên không muốn cháu của bà đụng hoi lắm mới có một ngày được bà nội đồng ý cho ăn, bé Ni hết sức vui mừng, trên gương mặt non nớt liền nở nụ cười vui cười này của con bé làm cho bà chủ Thạch hài lòng hết sức, bà vui vẻ xoa đầu cháu nội, sau đó mới để con bé đi theo Ngạn Vũ về Vũ biết bà chủ Thạch có chuyện muốn nói với Mẫn, vậy nên cô liền nắm tay dắt bé Ni đi về qua khỏi góc khuất của cầu thang, Ngạn Vũ liền lấy lý do nghe điện thoại nên cô mới bảo bé Ni về phòng trước, còn cô ở lại nghe ngóng thử xem hai người phụ nữ phía dưới sắp sửa sẽ nói cái gì với trên cầu thang, Ngạn Vũ nghe khá rõ được cuộc trò chuyện của hai người phía dưới…“Bé Ni sao rồi con? Bác sĩ bảo con bé thế nào?”“Dạ, tình trạng của con bé khá lên được chút, chịu tiếp xúc với bác sĩ nhưng vẫn còn rụt rè lắm bác ạ.”“Như vậy cũng được đi, có tiến triển là được dù sao cũng là con gái, khờ khạo một chút thì cũng không có vấn đề giờ tới lúc con bé lớn, còn rất nhiều thời gian để chữa trị, không cần ép bác sĩ quá sức.”“Con nghe nói anh Tuấn đang có ý định đưa bé Ni sang Sing để chữa bệnh, anh ấy đang liên hệ với bác sĩ bên đó, nếu bên đấy họ đồng ý tiếp nhận hồ sơ thì khoảng vài tuần nữa sẽ đi ạ.”Giọng của bà chủ Thạch cao hơn thường khi“Sao nó không nói với bác? Bác chưa nghe chuyện này?”“Dạ, cái này cũng là con nghe lén trong lúc anh ấy nói chuyện điện thoại, mà chuyện này cũng tốt mà bác, có gì con sẽ đi cùng cha con anh Tuấn…”“Thì là tốt, chữa bệnh là chuyện tốt, nhưng đâu nhất thiết phải bỏ công bỏ việc để đi nước ngoài như vậy. Bác sĩ trong nước cũng tốt mà, bệnh của bé Ni là bệnh tâm lý, làm gì chữa khỏi một sớm một chiều được.”“Cái này con cũng không rõ… nhưng nếu anh Tuấn còn bận việc thì để con đưa bé Ni sang Sing cũng khăn lắm mới được xem hồ sơ bệnh án, nếu có cơ hội thì mình phải cố gắng bác sĩ ở đây thì tốt nhưng không tốt bằng bên Sing… con bây giờ chỉ mong cho bé Ni mau khỏi bệnh, con bé không có mẹ đã là thiệt thòi lắm rồi.”Không gian im ắng trong chốc lát, khoảng vài giây sau, Ngạn Vũ mới nghe được giọng của bà chủ Thạch cất lên.“Thiệt… con tốt như vậy mà thằng Tuấn nó cứ…”“Bác… chỉ cần bác thương con là được rồi, còn những chuyện khác… từ từ cũng được gần đây anh Tuấn đối xử với con cũng tốt lắm bác, con nghĩ… chắc chỉ cần con thật lòng thì trước sau gì cũng sẽ được đền đáp.”Bà chủ Thạch có vẻ như đang an ủi Mẫn“Con cứ yên tâm, chắc chắn rồi thằng Tuấn sẽ thấy được tấm chân tình của con mà…”“Con cũng hy vọng là như vậy, nhưng mà có lẽ… anh Tuấn sẽ không thể nào quên được chị Ngọc… con thấy anh ấy vẫn luôn tìm kiếm thương anh ấy là một chuyện nhưng còn chuyện anh ấy có chấp nhận con hay không… con vẫn thấy mong lung lắm bác.”Bà chủ Thạch có vẻ không được hài lòng, giọng bà gằn lên“Cái loại làm vợ làm mẹ mà bỏ chồng bỏ con như con Ngọc… lấy tư cách gì mà được yêu thấy đó, gia đình bác như vầy, thằng Tuấn nó tốt như thế… vậy mà nó nỡ lòng nào bỏ đi, để cha con thằng Tuấn bơ vơ đến nỗi con bé Ni nó bệnh thành ra như công nhận là bác không thích con Ngọc nhưng dù gì nó cũng là mẹ của bé Ni… nó không có công lao cũng có khổ lao… làm gì có ai ngược đãi ràng con cũng biết, nó là có người đàn ông khác…”Lời còn chưa dứt, Mẫn đã vội ngăn lời của bà chủ Thạch“Ấy bác, đừng nói chị Ngọc như vậy, sợ là bé Ni nghe thấy thì không tốt bé là con gái, mẫn cảm lắm, với lại cũng chưa chắc là chị Ngọc chị ấy thật như vậy mà dù con thương anh Tuấn nhưng con không muốn trở thành người đục nước béo sau này con thành với anh Tuấn, chỉ sợ bé Ni nó nghĩ là con cố tình chen vào giành hạnh phúc của chị Ngọc… con không muốn như vậy.”Dừng khoảng chừng vài giây, lại nghe giọng của bà Thạch thở dài“Con tốt như vậy mà thằng Tuấn nó không nhận ra, biết tới khi nào nó mới chịu chấp nhận là vợ nó… đi theo người ta kia bác đã nói là không được, dằn co giữa hai người đàn ông thì trước sau gì cũng có chuyện… thiệt là tức mình!”“À Mẫn, con lại gần đây, bác nói với con chuyện này…”Bà chủ Thạch cố tình nói nhỏ với Mẫn, thành ra Vũ có muốn nghe cũng không nghe những gì mà từ nãy tới giờ cô vừa nghe lại khiến cho tâm tình của cô trở nên vô cùng nặng nề và rối bời…Dằn co giữa hai người đàn ông? Chị của cô… là có người khác thật sao? Nói đùa à?Không đâu, cô không tin là như vậy, trước khi có bằng chứng xác thực, cô sẽ không tin Thu Ngọc là người như thế… cô không tin! Đánh giá từ 5 lượt Bạn đang đọc truyện Ba Nuôi Là Chồng của tác giả Trần Phan Trúc Giang. Không có chồng mà vẫn có chửa… câu chuyện kỳ lạ oan trái của cô con dâu xấu số!Chuyện là, con trai của nhà ông Bá đi rừng tìm trầm với bạn bị mất tích, tìm kiếm hơn mấy tháng trời mà vẫn không có tin tức gì. Vợ ở nhà khóc suốt, cả nhà còn mời thầy tới kêu hồn gọi phách nhưng mãi vẫn không có được một chút manh mối gì. Người sống thì thấy hình, người chết phải thấy xác, vậy mà lại không tìm được thông tin gì của con trai ông Bá, tới cái móng chân cũng tìm không ra, giống như là anh ta đột nhiên bốc hơi biến mất khỏi Trái Đất này ra, bạn có thể đọc thêm Con Nối Dõi hoặc Ngã Vào Lòng Cậu Chủ của cùng tác giả. 2,454 lượt thích / 110,943 lượt đọc Sóng bắt đầu từ gió, gió bắt đầu từ đây! Có thể bạn thích? SỐC! HOTBOY NHÀ NGHÈO LÀ PAPA CỦA BÉ Ngc0687 152 2 115 Tác giả Lâm Miên MiênChuyển ngữ BeeTag Có baby, Đô thị tình duyên, HE, Hiện đại, Ngọt, Sủng, Thanh xuân vườn trường, Xuyên sách, Nhẹ nhàngGiới thiệuTrong quyển tiểu thuyết "Sủng em thành hôn" có hai nhân vật được thảo luận nhiều hơn cả nam nữ Nhược Kiều là mối tình đầu tâm cơ đã vứt bỏ nam chính trước khi anh ta còn chưa phất lên như diều gặp gió. Dưới vẻ ngoài ngây thơ, đơn thuần của cô ta lại là bản tính tham phú phụ bần, ham thích hư vinh, làm đủ chuyện khiến người ta tức sôi Dĩ Thành, bạn cùng phòng đại học kiêm bạn thân của nam chính, gia cảnh bần hàn, là hotboy học giỏi thời đại học, tính cách điềm đạm hướng nội, khiêm tốn nhã ngày nọ, lúc Lục Dĩ Thành đang đi làm thêm thì bất ngờ nhặt được một bé trai năm tuổi, đôi mắt cậu bé sáng ngời, lanh lảnh gọi anh là ba!Lục Dĩ Thành bối rối "..."Ai có thể nói cho anh biết, năm nay anh hai mươi tuổi, sao lại có một đứa con năm tuổi chứ? Hơn nữa, anh chắc chắn mình chưa từng có hành động thân mật với bất kỳ gây sốc hơn nữa là, cậu bé chỉ vào cô bạn gái của bạn cùng phòng anh trong bức ảnh chụp chung, vẻ mặt oán trách nói "Ba à, sao ba còn chưa dẫn con đi tìm mẹ?"*Mấy năm sau, đại học A vẫn lưu truyền một truyền thuyết, hoa hậu giảng đường của khóa nào đó đẹp đến nhường nào? Đẹp đến mức khiến hai nhân vật làm mưa làm gió trong trường trở mặt thành thù vì với lời đồn đại này, Giang Nhược Kiều bày tỏ "Thật ra ngay từ đầu tôi đã không ưa hai người kia... Mọi người tin cha quý nhờ con k… Đại Ái Công Nương, Xuyên Đến Tiểu Thuyết WailRobbie 2 1 2 một vũ nữ của đền thần, tuy là vu nữ chủ đền nhưng cô lại là một con người vô cùng thích đọc tiểu thuyết. đến một ngày cô xuyên vào câu truyện mà mình đã đọc sau khi tế lễ thần linh như mọi ngày, khi đi ngủ cô đã bị đưa vào thân xác của Osdixes Uriel, kẻ phản diện của cuốn tiểu thuyết cô gì sẽ xảy ra đối với cô gái vũ nữ vô danh này?Người đại diện cho thời là kẻ phản diện sâu sắc nhấtKẻ ác là nhân vật đó hay là ta?.Ta là ai?… Quá khứ của tên hoàng đế kiêu ngạo ThinTrc803 0 0 1 Truyện này là nơi để kaiser đc iu thươnggggCặp chính là isakai nhóooQuá khứ là mình lấy của 1 bạn nói về quá khứ của hoàng đếTruyện này đc Trúc cuti đăng tải. Ko đánh đồng fandom.… hôm nay thế anh có bắt nạt bao chẩn không? iampthao 2,307 508 9 đấy có phải bắt nạt đâu, đấy là nhường em… [Jiminjeong] [Drabbles] Khi mèo ngố và cún ngơ về chung một nhà. chippy_yms 9,392 1,222 16 Thế giới này vốn tăm tối, cho đến khi em xuất hiện, mang đến cùng trăng sao."The world is dark, and then you come, with the stars and moon."… [nomin] soulmate, một nửa của nhau và định mệnh nhodobethiu 14 0 1 sinh ra trên thế giới này là để được yêu thương.… home trananvy991 688 3 40 do not click… [ Anime x Reader ] Must Be You trieuphuongtran 54,545 5,381 45 Author Triệu Phương⋞Giấc mơ có thể không phải sự thật nhưng giấc mơ vẫn luôn hiện hữu.⋟Chào mừng các bạn đã đến với thế giới của những giấc mơ. Nơi bạn được khám phá vô vàn các câu chuyện giữa bạn và husband, phải nói trước rằng không phải giấc mơ nào cũng là màu hường đâu nhé. Cánh cửa đã mở rồi, bạn sẽ bước vào chứ?𝒯𝓻𝓲𝓮𝓾𝓹𝓱𝓾𝓸𝓷𝓰P/s Đừng ai mang truyện tôi đi đâu khi chưa có sự cho phép. Truyện được đăng độc quyền tại Wattpad. Cảm ơn vì đã đọc.… Hoàng Hôn ZiiCandy0 100 18 7 Thôi Tú Bân-trùm trường có tiếng ở trường đại học SJThôi Nhiên Thuân-học bá nổi tiếng ở trườngNhiên Thuân vốn phải chịu sự bắt nạt từ Tú rồi cũng chính hắn mang đến sự ngọt ngào...… Multi-galactic peace organization QunMinh900 0 0 1 TỔ CHỨC NÀY CÓ NHIỆM VỤ LÀ BẮT GIỮ VÀ TIÊU DIỆT CÁC THỰC THỂ GÂY NGUY HẠI CHO VŨ TRỤ HAY THẬM CHÍ LÀ ĐA VŨ TRỤ…

ba nuôi là chồng