bà xã về đây anh thương
Nhiếp ảnh gia là những người sử dụng nghệ thuật để làm cho những bức ảnh đẹp hơn, có hồn và nghệ thuật hơn khi đi du lịch phượt trong những năm gần đây - ba
Chương 315: Nguy hiểm lại tới. Editor: Puck Hôm nay tòa án nhân dân cấp cao của thành phố C chật ních nhân viên, bên ngoài đứng đầy phóng viên đài truyền hình và các báo lớn, phải biết rằng, hôm nay có sự kiện mở phiên tòa sơ thẩm xét xử vụ án mạng do hỏa hoạn ở khu chung cư vườn hoa quốc tế Nhã Lam, nhận
Xem bài mẫu chi tiết TẠI ĐÂY. 3. Hình ảnh bà Tú qua bài thơ Thương vợ của Tú Xương, mẫu số 3: Bà Tú là một người vợ đảm, một người mẹ hiền không chỉ giàu yêu thương mà còn sẵn sàng hi sinh, bươn chải với cuộc sống khắc nghiệt vì chồng, vì con.
Vay 5s Online. Ebook Bà Xã Về Đây Anh Thương của tác giả Mèo Con Tai CụpThể Loại longfic, sủng, tổng tài, một chút hắc bang, HE, hào môn thế gia, nam tiểu tamNhân Vật Tịch Mộ Thần, Tiêu Tiểu TịchTình Trạng Hoàn Thành – 22/06/2019Số Chương Full 107 Chương + 3 Ngoại TruyệnChủ tịch của Tịch thị mặc dù là một lão đại có tiếng ở giới hắc đạo lẫn bạch đạo, thế nhưng không ai không biết, anh ta là một thê nô chính hiệu. Chỉ cần là Tiêu Tiểu Tịch muốn, anh sẽ vô cùng yêu thương nhìn cô, giọng nói sủng nịch đồng ý.“Em muốn ăn cái đó, ông xã anh mua cho em đi~ ”“Được được anh mua cho em!”…“Ông xã em cũng muốn có một con gấu bông”“Anh sẽ cho người đi mua năm con cho em. À không, mười con. Mỗi con dễ thương khác nhau…”Đôi lúc vì một số chuyện nhỏ muốn tốt cho cô mà cả hai lại cãi nhau một chút. Cô vợ trẻ con lại bướng bỉnh cố ý làm anh tức giận“Em muốn ly hôn! ”“Khi nào ngón áp út anh không còn chiếc nhẫn này nữa thì đến lúc đó hãy đến đây bàn chuyện đó với anh”“Em có người đàn ông khác bên ngoài rồi”“Đưa tên đó đến đây, nếu như hắn đồng ý đến với em? Được! Mất đi thứ quan trọng nhất của người đàn ông, anh toại nguyện cho cả hai”Với cô vợ nhỏ này, suốt ngày rảnh rỗi muốn kiếm chuyện với anh thì làm sao anh lại không có cách dạy dỗ cô?“Bà xã, ngoan đừng bướng nữa. Qua đây anh thương”“Em ghét anh”“Được được ghét anh cũng được”Anh cưng chiều hôn lên đôi môi cô một nụ hôn
Nhìn vẻ mặt biến sắc của Doãn Thiên Phong, Tịch Mộ Thần nhếch môi cười lạnh " Tôi nghĩ chuyện này bản thân cũng không cần giải thích thêm cho anh...vì anh là người hiểu rõ chuyện này hơn ai! " Sự thật chắc chắn Tịch Mộ Thần đã biết tất cả!...lẽ nào là cô ta ư? Doãn Thiên Phong nhếch mép cười, anh nói " Như vậy thì đã sao?...phải! Tất cả chuyện này chính là một tay tôi sắp xếp mà ra " Cuối cùng cũng chịu thừa nhận rồi ư?...chẳng lẽ hắn hoàn toàn không muốn che giấu bất cứ điều gì? Cứ thế mà thừa nhận như thế ư? " Anh không xứng đáng để có được tình yêu từ Tiểu Tịch! Qua chuyện này anh đã làm tổn thương cô ấy không ít, nhưng cho dù có như thế nào đi chăng nữa cô ấy cũng đều một lòng chung thủy với anh! " Doãn Thiên Phong nói đúng...cho dù anh có làm tổn thương cô bao nhiêu, cô cũng đều một lòng chung thủy yêu anh Nhưng còn anh thì sao? Anh chẳng những làm tổn thương cô, anh còn cố tình công khai quan hệ với người phụ nữ khác nhằm mục đích để cô nhìn thấy những tin tức ấy " Cô ấy từng nói rằng giữa vợ chồng luôn quan trọng nhất đó là sự tin tưởng...nhưng có vẻ như sau chuyện này anh đã thật sự không tin tưởng cô ấy một chút nào. Tôi thật không hiểu tại sao cô ấy lại có thể dành tình cảm cho một người như anh! " " Bởi vì chúng tôi yêu nhau! " " Yêu nhau? Hah!...tôi đã quen biết cô ấy trước anh, tôi đều không thua kém anh bất kỳ điều gì, vì sao cô ấy vẫn không chịu chọn tôi mà lại là anh? " " Đúng là anh đã quen biết cô ấy trước tôi và cùng cô ấy yêu nhau tận ba năm...nhưng anh đã mắc phải một sai lầm và sai lầm đó khiến anh đánh mất cô ấy một lần và mãi mãi " Đúng! Doãn Thiên Phong thật sự làm mắc phải một sai lầm, sai lầm đó chính là phản bội cô Chính vì sự việc đó diễn ra mà ông trời đã mang cô đến cho anh và anh chắc chắn rằng anh sẽ là người đàn ông cuối cùng của cuộc đời cô...anh sẽ chịu trách nhiệm cho hạnh phúc sau này của người anh yêu thương " Tôi có nên cảm ơn anh vì chuyện này mà ông trời đã đem cô ấy đến cho tôi? ". Tịch Mộ Thần hất cầm khiêu khích nói " Anh...! ". Doãn Thiên Phong khẽ nhíu mày nhìn anh tức giận không nói nên lời " Bây giờ thì thật xin lỗi, vợ tôi cần được yên tĩnh! Làm phiền Doãn tổng trả lại không gian riêng của vợ chồng chúng tôi " " Tịch Mộ Thần! Anh đừng có... " Doãn Thiên Phong chưa kịp nói hết câu bỗng điện thoại gửi đến một tin nhắn đã khiến anh ta nhanh chóng trở về mà không để lại câu nói nào Căn phòng đã trở về trạng thái yên tĩnh như trước, chỉ còn mỗi cô và anh Tịch Mộ Thần quay trở lại giường cô, anh nhẹ nhàng nắm bàn tay nhỏ bé của cô lên dịu dàng xoa " Vừa nãy có phải ồn lắm hay không? Anh xin lỗi, vừa nãy anh đang cố lấy lại không gian riêng của chúng ta! " Vẫn không hồi đáp anh một câu Ngón tay mảnh khảnh trên lòng bàn tay anh bỗng chốc cử động làm anh ngạc nhiên phải nhìn xuống... " Mộ...Thần? " Giọng nói nhẹ nhàng quen tai của người con gái anh yêu đột ngột cất lên " Tiểu Tịch, em tỉnh lại rồi! " Dưới đáy mắt của Tịch Mộ Thần không thể che giấu được sự vui mừng khi thấy cô đã tỉnh dậy sau cơn hôn mê một tháng qua " Tiểu Tịch ngoan, anh đi gọi bác sĩ đến! "... " Cô ấy sao rồi? " Nhìn thấy bác sĩ vừa khám xong cho cô, anh đã không nhịn được nên lập tức hỏi Vị bác sĩ khẽ hắng giọng, nói " Tịch tổng không cần phải lo lắng, Tịch phu nhân đã không sao nữa! " " Vậy...khi nào tôi mới có thể xuất viện được? ". Cô khẽ hỏi vị bác sĩ Thật sự thì cô không thích bệnh viện, nếu ở lâu quá với tình trạng này cũng thật thấy giống " nhà tù "! Tịch Mộ Thần nghe cô hỏi thế liền trừng mắt với cô khiến cô im bặt cúi đầu...làm gì hung dữ vậy? Chẳng phải cô chỉ hỏi khi nào cô mới được về nhà thôi sao? " Em vừa tỉnh lại, nôn nóng về làm cái gì? Ở lại đây thêm vài hôm kiểm tra để chắc chắn một trăm phần trăm rằng em hoàn toàn bình phục thì xuất viện! " " Nhưng..." " Không nhưng nhị! Một là ngoan ngoãn ở đây vài hôm rồi về nhà, còn hai là anh sẽ vứt em tại đây cho đến một tháng mới xuất viện! " Vừa tỉnh lại cô cứ nghĩ anh sẽ đối xử dịu dàng với cô một chút và tăng " chế độ " cưng chiều cô hơn...nhưng có vẻ cô đã nhầm rồi, chẳng nhưng không cưng cô mà anh lại còn " hăm dọa " cô hơn Cô bĩu môi tủi thân lẩm bẩm " Xấu xa, đối xử với người bệnh mà hung dữ như thế! " Vị bác sĩ từ khi nào đã cùng với y tá của mình rời khỏi đây, trong phòng chỉ còn mỗi cô và anh " Làm sao, dỗi ư? " " Không có! " " Ngoan một chút, em chỉ vừa tỉnh lại, vẫn cần kiểm tra vài ngày là có thể về! " " Em không thích bệnh viện, cứ như " nhà tù " vậy! ", rất nhàm chán! " Cô vợ nhỏ lại bắt đầu hờn dỗi, Tịch Mộ Thần cưng chiều hôn lên trán cô một nụ hôn " Ngoan, chỉ ở vài hôm là về...anh sẽ ở lại cùng em, ngày ngày đưa em ra ngoài dạo chơi được chứ? " " Vậy bánh ngọt của em cũng không thể thiếu! ". Cô chu môi nhắc nhở anh " Được, sẽ có bánh ngọt cho em! " Cô vui vẻ mỉm cười " Thật tốt " Tịch Mộ Thần ôn nhu nắm bàn tay cô lên, nhìn ngón áp út đang giữ chiếc nhẫn trên ngón tay " Anh xin lỗi...về tất cả! " " Em không sao, chỉ cần anh còn yêu em, chỉ cần chúng ta còn là vợ chồng...quay lại với những tháng ngày trước kia là em thật sự đã mãn nguyện! " Tịch Mộ Thần áp mặt vào gương mặt cô, nhẹ nhàng phủ lên môi cô một nụ hôn yêu thương " Liền đáp ứng cho em " Trong lúc hai người đang hưởng thụ không gian ngọt ngào của nhau, bỗng cách cửa phòng mở ra Tiêu Cảnh Thiên hắng giọng một tiếng " Tiểu Tịch vừa mới tỉnh lại, đừng nên " kích động " quá mức! " Cô đỏ mặt...tại sao ca lại nói như thế? Chẳng phải anh trai trước giờ vẫn luôn trong sáng sao? " Ca anh đến sớm vậy? ". Tốt nhất cô nên đổi chủ đề nói thì hơn! Tiêu Cảnh Thiên không trả lời câu hỏi của cô, anh chậm rãi đi tới chỗ cô " Con bé thế nào? " Tịch Mộ Thần nhàn nhạt đáp " Bác sĩ vừa kiểm tra, bảo rằng cô ấy ổn " Tiêu Tiểu Tịch " Ca ca em bây giờ ổn lắm, có thể... ". Cô ngưng một chút, len lén đưa mắt nhìn sang Tịch Mộ Thần rồi nhỏ giọng nói với Tiêu Cảnh Thiên " Có thể cho em xuất viện sớm một chút được không? " Vẻ mặt của Tiêu Cảnh Thiên vẫn không thay đổi, anh nói " Em vừa tỉnh lại, nôn nóng về cái gì? Ở lại thêm bảy ngày nữa để kiểm tra rồi cho về! " " Bảy ngày? Vậy chẳng phải là một tuần hay sao? Không được! Như thế quá lâu! " Tiêu Cảnh Thiên " Em muốn một tuần hay một tháng? " Tiêu Tiểu Tịch " Nhưng em đã ở đây một tháng rồi! " Tịch Mộ Thần bỗng chen ngang " Là " say ngủ " một tháng! " Cô nổi đóa, trừng mắt với Tịch Mộ Thần " Không phải ngủ mà là hôn mê! " Người đàn ông này hình như đang dần thay đổi? Cô thấy anh đôi lúc hay nói những câu trêu đùa cô! Cô không thèm đôi co với anh nữa, bây giờ điều quan trọng nhất là cô phải " thương lượng " với anh trai về ngày cô xuất viện! " Giảm một chút có được không?...bốn ngày đi nhé! " " Không! " " Vậy năm ngày? ". Một tuần có bảy ngày mà cô phải ở bệnh viện hết năm ngày! " Không! " " Giá chót! Em sẽ ở đây sáu ngày thôi! " " Em không có quyền thương lượng ở đây, chúng ta đã bảo không là không! ". Tiêu Cảnh Thiên kiên quyết nói Hừ! Cứng không được vậy thì mềm, không thương lượng với cô được vậy thì cô dùng " tuyệt chiêu "! Cô tủi thân nức lên một tiếng " Hai người không thương em...em không muốn ở bệnh viện đâu, nó giống như cảm giác đang bị giam giữ vậy! " " Chiêu đó không còn tác dụng nữa đâu! ". Tiêu Cảnh Thiên thản nhiên nói, anh đưa cổ tay lên và xem đồng hồ Sau đó lại quay sang nói với Tịch Mộ Thần " Không còn sớm cho chuyến bay nữa, làm phiền cậu chăm sóc cho con bé một thời gian! " Khi nghe anh trai nói đến chuyến bay, cô liền nghĩ anh ấy muốn xuất ngoại sao? " Ca, anh xuất ngoại sao? " " Ừ! Anh đi công tác, khi nào về thì vẫn chưa xác định được nhưng anh sẽ cố về sớm! Phải ngoan ngoãn, về nước anh sẽ mua quà cho em " " Vâng! ". Cô nói có chút tiếc nuối, cô chỉ vừa mới tỉnh lại thôi vậy mà ca ca lại phải xuất ngoại để cô ở lại với Mộ Thần Tiêu Cảnh Thiên xoa đầu cô một lát sau đó ra ngoài Căn phòng một lần nữa đã trở lại yên tĩnh " Em có đói không? Muốn ăn gì anh đi mua " Cô khoang tay trước ngực hất mặt sang chỗ khác Huh? Giận rồi sao? " Bà xã..." " Em không muốn nói chuyện với anh! " " Sao lại giận? " " Anh không thương em! " " Ngoan, chỉ là một tuần, nó sẽ trôi qua rất nhanh! " " Không muốn! " " Chẳng phải ban đầu chúng ta đã thỏa thuận sẽ ở đây vài hôm? " " Em đổi ý rồi! " " Vậy có còn bánh ngọt! " " Để như cũ...em sẽ không ở bệnh viện trừ phi cắt giảm đi bốn ngày cho em! " " Vậy em ở bệnh viện chỉ ba ngày là về? Như thế thì không được! " " Ba ngày! " " Hai ngày! Giá chót, em không lấy thì một tháng đi " Cô tức giận quay mặt sang nhìn anh " Anh quá đáng! " " Anh chỉ làm theo anh trai em! " " Anh...đồ xấu xa! Anh không th...ah! " " Em sao thế? " Vì tức giận nên cô có hơi kích động một chút, đầu bỗng cảm thấy đau khiến Tịch Mộ Thần nhìn thấy càng sinh thêm lo lắng nên anh đã đi gọi bác sĩ đến " Cô ấy thế nào? Vì sao đầu bỗng dưng bị đau như thế? " " Tịch phu nhân không sao, Tịch tổng đừng quá lo...chỉ là ban nãy cô ấy đã hơi kích động nên đầu mới bị đau như thế, tinh thần ổn định lại thì cơn đau sẽ không còn! " Tiêu Tiểu Tịch " Tôi biết rồi, cảm ơn! " Vị bác sĩ gật đầu sau đó đi ra ngoài, Tịch Mộ Thần cũng bắt đầu oán trách cô vài câu " Em thấy chưa! Chỉ mới kích động như thế mà đã đau đầu, cứ đòi nằng nặc về nhà như thế ngộ nhỡ trên người sẽ xảy ra gì nữa thì phải làm sao? " " Em không sao nữa rồi mà " " Anh không cần biết! Bây giờ ở lại đây đủ một tuần cho anh, chiều thứ bảy anh đưa em về nhà " " Nhưng... " Cô định nói thêm nhưng bỗng thấy ánh mắt kia thật đáng sợ của anh đang nhìn chăm chăm cô nên thôi không dám nói ra
" Ưm... Nhẹ thôi! " Cô khẽ rên nhẹ, Tịch Mộ Thần lực đạo nắn ngực cô càng ngày càng nặng nề Đôi mắt anh vẫn cứ dán chặt lên người phụ nữ nằm phía dưới thân. Cơ thể cô thật mềm mại, hương vị cũng rất ngọt ngào. Chỉ cần chạm vào liền không thể thoát khỏi nó, luôn chìm đắm cơ thể cô Anh cúi người, đặt nụ hôn rải rác trên khắp cơ thể cô. Không có nơi nào anh đi qua đều không có một dấu hôn đỏ rực trên đó Anh gặm nhấm, liếm mút nụ hồng trên đỉnh ngực, bàn tay thô to không ngừng nhào nặn nó thành đủ dạng Cô thở có chút nặng nề hơn, anh không những " làm việc " tại hai đôi gò bông cô, anh còn xấu xa lần mò xuống bên dưới. Đưa ngón tay đâm vào nơi sâu nhất trong u cốc mà luân chuyển Khiến cô vừa có khoái cảm và ngứa ngáy phía bên dưới. Không tự chủ, cô đưa tay ôm chặt lấy đầu anh " Mộ Thần... Không cần, anh bỏ tay ra đi! " Tịch Mộ Thần tà ác đưa mắt nhìn cô gái phía trên mình. Không cần? Chẳng phải anh thấy cô rất là đang hưởng thụ đó sao " Không muốn... A~ " " Ngoan, để anh làm việc! " Động tác phía bên dưới ngày một càng nhanh, đầu lưỡi của anh điêu luyện liếm mút ngực cô. Cô ngửa cổ thở dốc " A nhanh quá rồi...em, em sẽ chịu không được mất! " Anh vốn không để ý những lời cô nói, chỉ tập trung làm những gì mình đang làm hiện tại " Không...đừng mà, Tịch Mộ Thần anh là đồ xấu xa...aa! " Cô đưa mu bàn tay mình lên che miệng, động tác của anh ra vào phía bên dưới cô quả thật rất mạnh mẽ. Bất giác trên đáy mắt có tầng hơi nước Tịch Mộ Thần yêu thương hôn lên mí mắt cô. Lúc lên đỉnh, dịch thủy chảy ra rất nhiều, chúng dính hết lên ngón tay của anh Anh rút ngón ta của mình ra, hài lòng nhìn nó xong tới cô " Bảo bối, có phải rất sướng hay không? Đã dính hết cả lên ngón tay anh rồi " Cô khẽ cắn môi dưới không nói gì, Tịch Mộ Thần nhướng người lên chỗ cô, đặt nụ hôn lên môi cô. Môi và lười cùng nhau day dưa, chơi đùa được một lúc thì anh rời môi cô Đôi mắt đục ngầu vì nhiễm toàn bộ dục vọng. Người phụ nữ phía bên dưới anh trông thật đẹp, tiểu yêu tinh. Em thật làm anh say mê em đến điên dại Anh nhanh chóng cởi bỏ quần ngoài và trong ra, vật nam tính to lớn được phơi bày hiện ra trước mắt cô. Cô nhìn nó, cái đó của anh thật to. Nhìn kích thước ấy thật dọa người Tịch Mộ Thần bắt lấy tay cô, đặt nó lên cự vật to lớn. Cô nhất thời hoảng sợ " A " một tiếng, nó thật nóng. Giống như muốn đốt cháy tay cô vậy " Ngoan, mau sờ nó đi! " " Mộ Thần, nó lớn quá! " Anh nhếch môi cười, giễu cợt nói " Có thích hay không? Rồi anh sẽ làm em thoải mái hơn " Cô quay mặt sang chỗ khác, anh bây giờ nhìn trông thật yêu nghiệt. Lại còn trêu chọc nói như thế nữa. Ai thèm thích " nó " cơ chứ, cô mới không thích! Anh say đắm nhìn cô, tiểu yêu tinh. Em thật sự là rất quyến rũ. Trong mắt anh nhìn thấy hiện giờ là cô đang cố tình muốn câu dẫn anh. Lửa nóng bên trong ngày càng cháy mạnh hơn Không nói trước, anh nhanh chóng đã đem vật nam tính của mình đâm vào nơi sâu nhất bên trong cô Nhất thời bị anh đem hạ thân của chính mình đâm sâu vào u cốc. Cô không nhịn được kêu lên một tiếng, cắn chặt lấy môi dưới, bàn tan nắm chặt lấy tấm drap trải giường Cô biết đây cũng không phải là lần đầu cô và anh làm tình như thế. Nhưng anh đã không nói trước để cô kịp chuẩn bị, lập tức đã đem nó vào trong cô rồi. Đau chết cô mất!! " Tịch Mộ Thần tên đáng ghét nhà anh, đau! " Nhìn người phụ nữ bên dưới đau đớn chịu đựng như thế anh thật không nỡ, cúi đầu hôn lên môi cô một nụ hôn an ủi " Anh xin lỗi, anh không thể chịu đựng được nữa...cho anh nhé? " Giọng nói của anh khàn khàn, cất lên cũng thật trầm ấm. Cô rất thích giọng nói của anh " Em yêu anh. Giọng nói của anh thật ấm áp, em rất thích " Tịch Mộ Thần khẽ cười. Năm ngón tay đan vào tay cô, cưng chiều hôn lên mí mắt " Anh cũng yêu em. Yêu em rất nhiều, Tiểu Tịch...! " ... " Ưm, ha ~ Mộ Thần nhanh chút! " Động tác phía dưới ra vào, lùi tiến ngày một càng nhanh khiến cô rất thoải mái " Sao nào? Có thỏa mãn được ý muốn của em chứ? " Anh nói, đôi mắt dán chặt lên đôi thỏ mềm mại của cô đang theo động tác của anh mà lên xuống không ngừng " Có...ưm ~. Ông xã, anh thật mạnh mẽ! " Cô vòng tay ôm lấy anh. Tịch Mộ Thần nhếch môi ý cười, tiểu yêu tinh này thái độ đêm nay rất tốt nha ~ anh rất hài lòng với cô " Bà xã em làm tốt lắm, anh rất thích! " Anh cúi đầu ngậm mút lấy nơi hồng hào, cưng cứng trên đỉnh ngực cô bỏ vào miệng, thưởng thức như một viên kẹo nhỏ Tịch Mộ Thần đặt một tay sau lưng cô, hơi nâng ngực cô lên " Ưm...Mộ Thần! " Anh nâng người cô lên, mút sâu hơn nữa sau đó buông ra. Vịn lấy eo cô, đưa cô di chuyển lên xuống không ngừng. Cô vòng tay ôm lấy cổ anh, lại không ngoan mà cắn vào cổ và ba vai anh một cái " Em hư quá, lại cắn anh! " Cô khẽ cắn môi. Tịch Mộ Thần cười nhẹ, hôn cô một cái... Anh thoải mái dựa lưng mình vào thành giường. Hai tay giữ lấy cặp mông to tròn của cô không ngừng di chuyển Cô không ngừng cất tiếng ngâm nga, gọi tên anh cũng rất nhiều. Anh vô cùng hài lòng với cô Khoái cảm dâng tới, động tác ra vào nhanh hơn. Anh lại bắt cô luôn đổi những tư thế khác nhau Tư thế cuối cùng lại là nam thượng nữ hạ. Cô ôm chặt lấy anh không buông " Ông xã anh nhang quá rồi...chậm một chút em theo không kịp! " Tịch Mộ Thần chẳng những không làm theo yêu cầu của cô, trái lại còn nhanh hơn Những móng tay vô thức cào vào lưng anh. Lên đến đỉnh điểm anh gầm nhẹ một cái, phóng thích vào bên trong cô tất cả những mầm mống của mình Tịch Mộ Thần lưng trần lẫn trên trán thấm mồ hôi, anh cúi đầu hôn lấy môi cô sau đó lại hôn tới chiếc cổ và quai xương xanh gặm nhấm " Tiếp tục chứ Anh rất thích cái cảm giác lúc bản thân ở bên trong em! " " Xấu xa! " Cô oán trách khẽ mắng anh, Tịch Mộ Thần khẽ cười lại tiếp tục cùng cô lăn lộn trên giường ... Sáng hôm sau Cô đang chìm đắm trong giấc ngủ, bỗng dưng lại cảm thấy khó chịu. Hình như có ai đó đang " động tay " với cô vậy Lười biếng mở mắt, cảnh đầu tiên vào buổi sáng thức dậy chính là anh đang ở phía trên cô. Tịch Mộ Thần say sưa đang mút đỉnh ngực cô như một đứa trẻ bú sữa mẹ vậy " Ông xã anh làm gì vậy? " " Anh đói, cho anh ăn một chút đi nào! ". Anh nũng nịu với cô " Đêm qua chúng ta làm cũng không ít bây giờ chỉ mới sáng sớm anh lại muốn nữa ư? " " Em ngọt ngào như vậy, đối với anh cùng em bao nhiêu lần cũng không đủ...hơn nữa em không biết ư? Đàn ông vào buổi sáng chính là lúc thú tính dễ dàng bọc phát! " " Biến thái, không cho anh ăn nữa. Xuống khỏi người em mau! " Tịch Mộ Thần nhếch môi cười, muốn anh dừng lại? Còn lâu nhé... " Ha ~ Mộ Thần anh thật đáng ghét... Nhẹ một chút đi! " Cô cắn vào cổ anh một cái, Tịch Mộ Thần khẽ nhíu mày " Bà xã em là đàn muốn mưu sát chồng mình ư? Lại cắn anh như thế " " Mưu sát cũng được, em cắn chết anh...á chậm lại thôi, em theo không kịp! " Tịch Mộ Thần cúi đầu hôn lên môi cô, động tác bên dưới luân chuyển ngày một nhanh hơn " Anh sẽ trừng phạt em, tiểu hư hỏng! " Cô và anh triền miên trong cơn hoan ái, điện thoại trên bàn bỗng dưng đổ chuông lên " Ông xã, anh có điện thoại...ưm ~ " Tịch Mộ Thần khẽ cười, trêu chọc nhìn cô " Ngoan đừng lên tiếng nhé, để người ta nghe thấy em rên sẽ không tốt! " Cô tức giận đánh vào ngực anh một cái " Em mới không có! Anh mau dừng lại đi " " Em yên tâm, anh có thể vừa nghe điện thoại vừa " hầu hạ " tốt cho em mà " " Vô sỉ! " Anh bật cười, lấy chiếc điện thoại trên bàn xem xem là tên nào lại dám phá rối anh trong lúc anh cùng vợ yêu nhau " A ông xã anh thật thô bạo...đã bảo là nhẹ một chút rồi mà! " Động tác bên dưới anh cũng theo ý cô mà chậm lại một chút Ngón tay nhấn vào trong màn hình, từ bên đầu dây kia có tiếng cất lên " Tịch Mộ Thần cậu tính không đến công ty đó sao? Hôm nay có một cuộc họp mà bây giờ là mấy giờ rồi mà vẫn không thấy bóng dáng cậu đâu? " " Tôi có chút việc! Hoãn cuộc họp lại, chín giờ ba mươi sẽ bắt đầu cuộc họp! " Miệng thì nói, đôi mắt anh vẫn nhìn chăm chăm vào cơ thể cô. Bàn tay không tự chủ được đặt lên đồi núi mền mại trước ngực cô xoa nắn, cô tức giận nhìn anh. Tịch Mộ Thần đúng là tên biến thái, đã nghe điện thoại thì anh phải dừng lại mới phải. Đằng này lại còn tiếp tục với cô và nghe điện thoại? Biến thái, quá biến thái đi Tịch Mộ Thần bật cười khi nhìn thấy dáng vẻ tức giận hiện giờ của cô đang nhìn mình, thật đáng yêu. Anh cúi đầu hôn lên môi cô Lục Minh Hạo ở bên phía công ty đang định tiếp tục nói thì bỗng dưng lại nghe thấy một tiếng động ám muội nào đó phát ra từ trong điện thoại bên phía anh À ~ ra là chuyện này. Ở nhà cùng vợ " ấy ấy " thì nói đại là vậy đi. Bận công việc trì hoãn lại cuộc họp? Ấy? Không phải là đã làm lành rồi chứ?...may thật đấy, suốt hai ngày nay cứ vác cái bản mặt đáng sợ kia đến công ty làm ai nấy trong lòng đầy sợ hãi và thấp thỏm không yên cứ sợ bản thân làm sai việc gì nhỏ nhất cũng bị cái tên này lui ra trút giận Cũng không biết vì sao Tiểu Tịch và tên đó giận nhau nhưng không cần biết, chỉ cần cậu ta không nổi cơn thịnh nộ như mưa bão sắp đến nữa thì không sao rồi. Sau cơn mưa trời lại nắng Lục Minh Hạo cũng không hỏi nhiều, phải nhanh cúp máy đã chứ. Bản thân gọi điện đến chắc chắn là đã làm phiền họ rồi. Anh còn lo sợ không biết Tịch Mộ Thần đến công ty có xử phạt anh vì tội này hay không, lại dám phá hỏng ngang cuộc vui của cậu ta Cuộc gọi sau khi kết thúc anh lập tức vứt điện thoại sang một bên, lại tiếp tục cùng bà xã lăn lộn Cô hờn dỗi " Đáng ghét, vừa nãy không biết anh Minh Hạo có nghe thấy tiếng em không nữa! " " Chắc là có rồi. Anh đã bảo là em nhỏ tiếng thôi, lại rên lên như thế. Có phải rất thích không? " " Là tại anh cả mà!! Mau mau nhanh lên đi, em mệt lắm rồi đó " Anh khẽ cười hôn lên môi cô Cứ thế anh và cô tiếp tục cùng nhau triền miên cho đến khi nào cả hai một lần nữa lên đỉnh thì anh mới thôi - - - Hẹn gặp lại sanh thần của Tae sau nhé = <3
bà xã về đây anh thương